Thầy Tuệ Sỹ
và nguồn cảm hứng hội hoạ

Ta cúi xuống trên thân người bụi đỏ
Để nhìn sâu trong vết tích hoang đường
Ta sống lại trên môi cười rạng rỡ
Đế nhìn sâu trong ngọn nến tàn canh.
Tuệ Sỹ
(Cúi xuống)
Đây là bức chân dung Thầy
mà tôi vẽ với tất cả lòng ngưỡng mộ.

Mắt Tuệ
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận
Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
Tuệ Sỹ
(Một thoáng chiêm bao)

Bóng tối sập, mưa rừng tuôn thác đổ
Đường chênh vênh vách đá dọa nghiêng trời
Ta lầm lũi bóng ma tròn thế kỷ
Rủ nhau đi cùng tận cõi luân hồi
Khắp phố thị ngày xưa ta ruổi ngựa
Ngang qua đây ma quỷ khóc thành bầy
Lên hay xuống mắt mù theo nước lũ
Dẫm bàn chân lên cát sỏi cùng trôi
Rồi ngã xuống nghe suối tràn ngập máu
Thân là thân cỏ lá gập ghềnh xuôi
Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu
Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi
Tuệ Sỹ
(Thiên lý độc hành – 08)

Hơi thở ngưng từ đáy biển sâu
Mênh mông sắc áo dậy muôn màu
Một trời sao nhỏ xoay khung cửa
Khoảnh khắc thiên hà ánh hỏa châu
Tuệ Sỹ
(Những điệp khúc cho dương cầm)

Đã mấy nghìn năm đợi mỏi mòn
Bóng người cô độc dẫm hoàng hôn
Bởi ta hồn đá phơi màu nắng
Ôm trọn bờ lau kín nỗi buồn
Tuệ Sỹ
(Thiên lý độc hành – 04)

Ôn Tuệ Sỹ
Lên non ở ẩn, chuyện thường thôi
Ẩn chơi giữa chợ cũng hiếm hoi
Úp mặt trong tù mới ghê gớm
Chẳng làm chi cả, chẳng ông tôi
Tuệ Sỹ
(Ngỡ như ẩn sĩ)
Từ sự hiểu hiện tượng một cách nông cạn, biến thành nhận thức sâu sắc là một quá trình dẫn đến thiện duyên: Được gặp trưởng lão Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ. Có thể nói không ngoa rằng: Ôn Tuệ Sỹ là người khai sinh ra tôi lần thứ hai.